Vùng trắng tận cùng của bản đồ
Nếu có nơi nào khiến con người cảm thấy mình nhỏ bé nhất trước thiên nhiên, thì đó chính là Svalbard. Quần đảo này nằm ở giữa Bắc Băng Dương, giữa Na Uy và Bắc Cực, thuộc chủ quyền Na Uy nhưng gần như biệt lập với thế giới bên ngoài. Cái tên Svalbard – có nghĩa là “bờ biển lạnh” – không chỉ mô tả địa lý mà còn là một lời cảnh báo dịu dàng: đây là vùng đất của gió lạnh, của tuyết trắng không dứt, của ánh sáng kỳ ảo và những ngày không có đêm – hoặc không có ngày.
Svalbard không nằm trong danh sách những điểm đến quen thuộc. Không có những con đường cao tốc, không có trung tâm mua sắm, không có đèn neon rực rỡ. Nhưng chính vì thế, nó lại mang trong mình một vẻ đẹp khiến người ta phải lặng người: vẻ đẹp nguyên sơ, tinh khiết, vượt khỏi mọi mô tả. Một vẻ đẹp khiến bạn dừng lại, hít thật sâu, và nhận ra: thế giới còn nhiều điều lớn lao hơn bản thân mình rất nhiều.

Nơi sự sống và cái chết cùng tồn tại
Thị trấn Longyearbyen – nơi đông dân cư nhất trên quần đảo – chỉ có khoảng hơn 2.000 người sinh sống. Không có ai được sinh ra hoặc qua đời ở đây. Phụ nữ mang thai phải rời khỏi đảo để sinh con, còn người già và bệnh nhân được chuyển về đất liền để từ biệt cuộc đời. Vì tầng đất băng vĩnh cửu không cho phép việc chôn cất truyền thống, người ta gọi Svalbard là nơi “cái chết bị từ chối”.
Tuy vậy, giữa những giới hạn khắc nghiệt ấy, sự sống vẫn hiện diện mãnh liệt. Là những người dân vẫn chọn bám trụ nơi đây suốt mùa đông dài với đêm đen kéo dài hơn ba tháng. Là những đứa trẻ học cách cư xử với gấu Bắc Cực như một phần thực tế, chứ không phải trong truyện cổ tích. Là những chú chó kéo xe tung tăng giữa tuyết, những con cáo Bắc Cực lặng lẽ rình mồi bên sườn núi, và cả đàn tuần lộc ăn rêu trên nền tuyết mỏng.
Tại nơi tưởng chừng không thể sống nổi ấy, con người vẫn tổ chức những buổi hòa nhạc, tiệc ngoài trời, chiếu phim, và có cả thư viện đầy đủ sách báo thế giới. Ở nơi không có bóng cây, không có đường bộ thông suốt, người ta vẫn sống đủ đầy – như một lời nhắn nhủ rằng: nếu đủ kiên cường, bạn có thể tìm thấy sự sống ngay cả trong băng giá.

Ánh sáng từ bầu trời và hy vọng dưới lòng đất
Một trong những lý do khiến du khách tìm đến Svalbard chính là hiện tượng thiên nhiên ngoạn mục – cực quang phương Bắc. Những dải sáng xanh, tím, cam, thỉnh thoảng đỏ rực, nhảy múa trên bầu trời đêm đen đặc. Không có từ nào mô tả trọn vẹn cảm giác ấy – khi cả bầu trời như đang ca hát và bạn chỉ còn biết im lặng để cảm nhận điều kỳ diệu.
Nhưng không chỉ ánh sáng, mà cả bóng tối cũng mang ý nghĩa sâu sắc tại nơi này. Nằm sâu trong lòng một ngọn núi đóng băng của Svalbard là Global Seed Vault – Kho hạt giống toàn cầu, nơi lưu trữ hơn một triệu mẫu hạt giống các loại cây trồng từ khắp nơi trên thế giới. Trong trường hợp một đại thảm họa toàn cầu xảy ra – chiến tranh, biến đổi khí hậu hay bệnh dịch – nơi đây chính là “két sắt sinh học” của nhân loại. Khi bạn đứng trước cánh cửa ấy, giữa sa mạc băng lạnh buốt, bạn sẽ không còn nghĩ mình đang đi du lịch nữa. Bạn sẽ cảm thấy mình đang chứng kiến một biểu tượng của hy vọng – một hạt mầm cho tương lai.

Svalbard không dành cho tất cả, nhưng dành cho những ai dám cảm nhận
Đi đến Svalbard không hề dễ dàng. Thời tiết có thể âm hàng chục độ, và gió thì cắt da thịt. Mọi hành trình ra khỏi thị trấn đều phải xin phép, có người hướng dẫn đi cùng, mang theo súng chống gấu Bắc Cực. Nhưng chính những điều tưởng như bất tiện ấy lại khiến hành trình trở nên đặc biệt.
Bạn sẽ không đi đến đây để chụp vài tấm ảnh rồi quay về. Bạn đến để trải nghiệm sự yên lặng mà bạn chưa từng biết đến, để thấy một thế giới không hề ồn ào mà lại đầy uy lực, để ngồi trong căn nhà gỗ ấm áp và nhìn ra ngoài cửa sổ – nơi tuyết đang rơi, và biết rằng bạn đang ở một trong những nơi hoang sơ nhất còn sót lại của nhân loại.
Svalbard là điểm đến của những kẻ mộng mơ nhưng không viển vông, của những người yêu thiên nhiên nhưng không sợ đối mặt, của những ai tin rằng: đôi khi, bước ra khỏi vùng an toàn là cách duy nhất để thật sự sống.
Nguồn: Tổng hợp.
